Thứ Ba, 28 tháng 5, 2013

Nick Vujicic đến Việt Nam

Như vậy là những chuyện ầm ĩ, thị phi với những ý kiến trái ngược nhau về bản thân Nick Vujicic - người đàn ông tàn tật mà nổi tiếng, về con số 36 tỷ đồng bỏ ra để đón anh, về việc các vệ sĩ vung gậy ngoài đường v.v. cũng dần lắng xuống. Mỗi người một ý, có người giận, có người tức, có người thích, có người cười, lại có người chẳng quan tâm đến.

Bản thân tôi cũng đã có những cảm nghĩ trái chiều nhau, mà ít nhiều bị ảnh hưởng bởi những ý kiến, bài viết trên mạng. Trong cái xã hội con người vốn thật giả lẫn lộn này, thật khó mà biết được đâu là cái chân thực. Dường như, cái chân thực chỉ nằm ở chỗ chúng ta chấp nhận thực tế như thế nào.

Trước hết, là một con người lành lặn, đối với tôi Nick là một hình ảnh hiếu kỳ. Ô, xem kìa, cái cậu không tay không chân mà làm được khá nhiều việc: đi lại này, diễn thuyết này, câu cá này, lướt ván này, sinh con này, lại còn có vợ đẹp nữa chứ? Một người lành lặn và không có gì phải phàn nàn (mấy) về cuộc sống như tôi nhìn Nick với anh mắt hiếu kỳ, tò mò. Kiểu như đi nhìn các ca sĩ trên sân khấu, đi "xem" phó thủ tướng VN sang thăm Nhật Bản, "xem" chủ tịch quốc hội đến nói chuyện vậy. Cùng một dòng hiếu kỳ, tò mò xen lẫn khâm phục.

Vậy câu hỏi đặt ra là, bao nhiêu trong số mấy chục nghìn con người đến sân vận động (hình như là Thống Nhất) để "xem"anh Nick này, với cùng một cảm giác như tôi, tò mò, hiếu kỳ? Và nếu họ không giống như tôi, thì ta thử nghĩ xem, họ sẽ có những cảm giác như thế nào? Thử nào:

1. Họ đang thất vọng về bản thân (với 1001 lý do: ảo có - nghĩa là chưa thất bại nhưng sợ thất bại; thực có - nghĩa là đã từng lầm lỡ, thất bại) và họ muốn thấy một con người dù tàn tật nhưng có nghị lực để thành công. Như vậy cảm giác của họ sẽ khác với cảm giác của tôi. Họ đến đấy, thấy một Nick thật, ngắn ngủn, dị thường nhưng chung quanh đầy hào quang. "Wow, trông vậy mà kiếm tiền tỷ đó. Trông vậy mà có doanh nghiệp trả 36 tỷ để mời anh ấy qua đó. Thành công quá. Ước gì mình được làm như vậy?" Hẳn những người loại này sẽ nghĩ như vậy. Câu hỏi tôi sẽ đặt ra cho những người này là: Định nghĩa thế nào là "thành công" của anh Nick? Anh ấy đang làm gì ngoài việc kiếm tiền từ chính hoàn cảnh của mình? Anh ấy khác hiệp sĩ CNTT Nguyễn Công Hùng ở chỗ nào? Nếu anh ấy không tàn tật thì liệu có kiếm được tiền nhiều vậy không? Nếu Nick sinh ra ở Việt Nam thì có thành công như vậy không? Cảm nhận và động lực sống của các bạn sẽ khác nhau thế nào khi nhìn Nick, nhìn ba mẹ mình tần tảo trưa nắng giữa đồng để kiếm tiền nuôi các bạn ăn học, và nhìn những đứa trẻ lang thang cơ nhỡ?

2. Bản thân họ là những con người tàn tật (có thể không đến nỗi như Nick hoặc có thể còn hơn Nick ở cái mức độ tàn tật). Họ nhìn Nick và thấy rằng, họ có động lực để sống cố gắng và nghị lực như Nick. Và sau khi gặp Nick, họ chắc chắn sẽ cảm nhận với một niềm tin rằng họ có thể thay đổi số phận. Câu hỏi của tôi cho vấn đề này là: Bao nhiêu người tàn tật được nhìn thấy Nick, nghe Nick nói chuyện trong số mấy chục ngàn người ở sân vận động hôm nọ? Bao nhiêu người được vị doanh nhân (quên mất tên nhưng chỉ nhớ là đầu gần trọc) tặng cho mấy trăm ngàn để từ những vùng quê xa xôi lên xem anh Nick và cảm thấy an ủi cho cuộc đời của mình?

Ngoài ba dạng người đến xem Nick ra, dạng người tò mò hiếu kỳ, và 2 dạng người khác, thì có thể có một dạng thứ tư là những người đến vì lợi ích hay nhiệm vụ: đầu tư cho hình ảnh doanh nhân của họ đề đẩy cho cổ phiếu lên, làm công việc bảo vệ nhóm của Nick và ban tổ chức, làm thêm kiếm tiền qua những công việc tại sân vận động... 

Câu chuyện đã qua, và bản thân Nick thì không có gì để phàn nàn ngoài chuyện anh ấy là con người đầy nghị lực, đáng tôn trọng (chỉ đòi hỏi một chút là các nhân viên đi theo phải được tiếp đãi theo chế độ VIP thôi, và cũng có thể là đám người theo anh ấy đòi hỏi phải có sự bảo vệ nghiêm ngặt, phải có đoàn hộ tống dẹp đường và phải giới nghiêm những khu vực Nick đến, Nick ngồi, Nick đi, Nick chạy... mà thôi). Nhưng cái dở lại nằm ở chúng ta: chúng ta quá ấu trĩ và quá dở khi không có kinh nghiệm nhận ra cái hào nhoáng của các kiểu PR hiện nay nhan nhản. Chúng ta quá ấu trĩ và dở khi đã vượt qua ranh giới của pháp luật mà chúng ta vốn không có ý thức. Đáng lẽ chuyến đi của Nick sang Việt Nam sẽ có ý nghĩa hơn nếu chúng ta biết xác định đích thực giá trị của Nick, giá trị đằng sau sự thổi phồng của báo giới, sự vụ lợi của giới doanh nhân.

Sự thành công của Nick có thể làm cho ai đó ganh tỵ mà trở nên hẹp hòi trong phán xét. Nhưng sự thành công của Nick, dù rõ ràng là thật, cũng cần được nhìn nhận một cách tỉnh táo. Tóm lại, chúng ta cần chút kinh nghiệm để tỉnh táo. Sau đợt rùm beng này, người ta bắt đấu biết đến một Nick Vujicic mà có khi trước đó chẳng ai biết Nick là ai. Nick nên cám ơn vị doanh nhân hào phóng và ngoan đạo kia mới phải. 

Và câu hỏi cuối cùng: Nick có làm từ thiện ở Việt Nam không nhỉ? Có tặng 100$ nào cho quỹ trẻ em mồ côi hay trại dưỡng lão hay nạn nhân HIV, chất độc màu gia cam không nhỉ? Nếu Nick có làm như vậy, thì đúng là những gì anh ấy khuyên người khác là thực, là đáng suy nghĩ.


Chủ Nhật, 17 tháng 2, 2013

Cuộc gặp gỡ đầu xuân ở ĐSQ Nhật Bản 2013

Những ai xa quê hương vào dịp Tết đếu nhớ đến cái không khí đón chào năm mới, rất đầm ấm và đầy truyền thống của Việt Nam. Xa quê hương mới lạicàng thấm thía hơn điều đó.

Nhận được thư mời của ĐSQ Nhật Bản cho cuộc gặp gỡ đầu năm, điều tôi nghĩ ngay đến là những món ăn Việt được một đầu bếp khác chứ không phải ĐLG nấu.

Đến ĐSQ đúng giờ, một không khí quen thuộc của cái ồn ào của người Việt, tiếng Việt nhưng cũng lại xa lạ vì mình chẳng biết ai ngoài vài anh bạn ở ĐSQ. Nhưng rồi, cái ồn ào đó đúng là hương vị của ngày Tết.

Bài phát biểu của Đại sứ Hưng tuy dài, còn vấp váp nhưng đầy tình cảm. Ông cho thấy là một người giản dị, dễ gần và vui vẻ.

Các tiết mục ca nhạc tuy là cây nhà lá vươn nhưng rất chuyên nghiệp, đặc biệt là sự góp mặt của nhiều giọng ca miền Nam.

Phần trao bằng khen của Chính phủ VN cảm động nhất là chuyện một cặp vợ chồng vợ Việt chồng Nhật đã cưu mang một sinh viên bị tai nạn trong trận sóng thần ở Miyagi.

Những món ăn quen thuộc: bánh chưng, kiệu, hành, chả, nem và cả phở bò.

Rượu vang, bia

Những tràng pháo tay

Bài hát về mẹ

Tình đồng bào Việt Nam ...

Cảm giác cay cay nơi sống mũi.

Tôi yêu quê hương tôi.



Thứ Ba, 25 tháng 12, 2012

Gangnam style và sự tỉnh táo cần có của báo giới

Gangnam style có thể nói là một hiện tượng giải trí khá thú vị trong thời gian vừa qua. Bài hát, điệu nhảy kiểu cưỡi ngựa cùng với phong cách của một anh chàng có vẻ quê mùa giản dị và mấy cô chân dài rõ ràng là đem lại cho người xem những cảm giác thoải mái và sảng khoái. Thế nhưng, coi đó là hiện tượng, nào là kỷ lục này, kỷ lục nọ, rồi nhân vật nào nổi tiếng một chút mà nhảy theo điệu này thì được báo chí vồ lấy, đăng tải, cùng với những danh hiệu cho bản thân ca sĩ Spy và bài hát đó, thì có thể thấy rằng, điều này thể hiện sự ấu trĩ và kém cỏi của báo giới, khi đi làm cái việc quảng cáo không công và không có giá trị.

Ai cũng biết là các báo gần đây, nhất là các báo điện tử, hay đưa những tin giật gân, gây tò mò... chỉ để thu hút người đọc. Và, cũng không có gì là quá đáng khi xu hướng giải trí hiện nay-xu hướng chính đáng- là chỉ cần đọc cái gì đó cho vui, xong rồi quên chứ không cứ là phải chính trị, giáo dục, tâm lý một cách nặng nề. Tuy nhiên, báo chí cũng lại phải tự nhận cho mình cái trách nhiệm là điều chỉnh hàm lượng thông tin sao cho có thể định hướng người đọc theo cảm nhận thẩm mỹ và văn hoá, nhất là giới trẻ. Nếu mà những gì tuổi trẻ đọc được trên các trang mạng là những tin vớ vẩn và liên tục như kiểu Gangnam style thì sao có thể trách tuổi trẻ hiện nay không quan tâm đến đất nước mà suốt ngày sướt mướt với mấy Idols!

Ở một góc độ khác, một số nước, như Hàn Quốc, Nhật Bản, Mỹ... có hẳn một công nghệ lăng xê các tài tử, nhân vật giải trí ra nước ngoài, nhằm đánh bóng thương hiệu của đất nước họ. Một cách tiếp thị cho hình ảnh tưởng là vô hình, nhưng đằng sau đó là các mặt hàng kinh doanh. Trường hợp ca sĩ Pi (rain) hay các phim Hàn Quốc gần đây là những thí dụ của "Làn sóng Hàn quốc" (Hàn lưu), mà thật ra là sự tấn công tiếp thị kinh doanh.


Thứ Bảy, 13 tháng 10, 2012

Bản đồ Trung Quốc qua thời gian

Một số bản đồ Trung Quốc cho thấy rõ ràng rằng, không có cái gọi là Trường Sa hay Hoàng Sa.
Hơn 70 bản đồ các loại, của các nước, trong đó đặc biệt có cả các bản đồ của Trng Quốc, đã được ICVE giới thiệu. Tôi tải các bàn đồ này về và đưa lên đây như là một trong những kho tư liệu lịch sử.

Thứ Sáu, 12 tháng 10, 2012

Giao tiếp trên mạng là một dạng mô phỏng của giao tiếp thông thường

Cho dù là giao tiếp trên mạng, qua một phần mềm chát như Skype, Yahoo Messenger, hay trên địa thoại, qua Viber, Tango, hay đơn giản chỉ là gửi email, thì nó cũng ít nhiều có những mô phỏng giống như giao tiếp thông thường, có những nguyên tắc lịch sự nhất định.

Thứ Hai, 8 tháng 10, 2012

"Văn hoá người Khmer vùng ĐBSCL" của Trường Lưu, 1993

Trường Lưu, năm 1993 đã viết cuốn “Văn hoá người Khmer vùng ĐBSCL” (345 trang) do NXB Văn hoá Dân tộc xuất bản. Cuốn sách tập hợp các chương do các nhà nghiên cứu như Thạch Voi, Đặng Vũ Thị Thảo, Huỳnh Ngọc Trảng, Hoàng Túc, Lê Văn.

Cuốn sách giới thiệu về quá trình hình thành, các giá trị nghệ thuật, văn học, tôn giáo, phong tục của người Khmer Nam Bộ.

Toàn văn cuốn sách có thể đọc miễn phí tại Thư viện ĐH Trà Vinh
Nhấn vào đây để xem thông tin và đọc sách:

Thứ Bảy, 6 tháng 10, 2012

Bài viết "La Minorité cambodgienne de la Cochinchine" của Louis MALLERET (3 và hết)


Il serait souhaitable, à un autre égard, que fussent élargies ou renforcées, certaines mesures prises à la veille de la guerre, par l’autorité française, notamment celles qui prescrivaient que, dans les villages mixtes, l’élément khmer fût représenté par un nombre de notables proportionnel à son importance, ou encore, celle qui instituait un officier auxiliaire d’état-civil, dans les villages en majorité Cambodgiens. Mais ces mesures ne pourraient devenir pleinement efficaces, que si les notables ainsi désignés, prenaient rang, sous certaines conditions et selon l’importance numérique de la minorité, parmi les plus considérables des membres du conseil communal.