Buổi trưa, sau giờ dạy, tôi tranh thủ về nhà ăn trưa. Từ văn phòng của tôi ở TUFS về đến khu nhà International Hall đi bộ mất khoảng 10 phút. Trước cửa International Hall là một bãi xe đạp có mái che, dành cho sinh viên hay giáo viên để xe. Đó không phải là nhà xe duy nhất của trường, lại hơi xa khu học tập, nên xe cũng không nhiều.
Rảo bước trên hành lang, tôi chợt thấy phía trước tôi có một sinh viên nữ, trông rất trẻ, chắc là năm thứ nhất hay thứ hai. Tôi không để ý lắm, chỉ biết là có một sinh viên đi cùng hướng với mình. Giờ này, sinh viên đi bộ ra ngoài ăn là thường.
Ngang qua nhà xe đạp, tôi thấy cô sinh viên rảo bước, rồi chợt dừng lại, nhìn vào nhà xe. Gần bên lối đi có một chiếc xe đạp đang ngã. Cô sinh viên bước đến, dựng chiếc xe đạp ấy lên, rồi đi tiếp.
Không thể nào đó là chiếc xe của cô ấy. Cái cách cô ấy phát hiện ra chiếc xe ngã là rất tình cờ. Tôi chợt thấy thấm thía biết bao một hành động đơn giản như vậy, nhưng lại cho thấy kết quả rõ ràng của một nền giáo dục tốt. Rõ ràng là thế hệ trẻ Nhật Bản, dù gì, cũng đã được giáo dục để sống trong một cộng đồng mà ý thức đối với người khác - những thành viên trong cộng đồng là rất cao. Việc nâng một chiếc xe (của ai đó - bản thân cô sinh viên không biết), đối với cô có lẽ là một việc rất bình thường. Nhưng ở góc độ đối chiếu mà nói, sẽ có bao nhiêu sinh viên Việt Nam có thể làm được điều đó, nghĩa là thấy một chiếc xe của ai đó ngã và đơn giản chỉ là dựng lên? Bản thân tôi cũng thậm chí không có ý tưởng trong đầu là mình sẽ dựng một chiếc xe của ai đó ngã trong nhà xe.
Nghĩ xa hơn một chút, cử chỉ đó - như là kết quả của một nền giáo dục tốt - sẽ cần có sự kết hợp giữa gia đình, nhà trường và xã hội. Nếu hành động mang tính cộng đồng đó diễn ra và được chứng kiến thường ngày ở trong nhà cô sinh viên, ở trên đường nơi cô ấy đi qua, và ở trường học nơi cô ấy học, thì nó sẽ trở thành điều bình thường trong xã hội. Một xã hội với những điều bình thường như vậy, tuyệt vời biết bao.
Các nhà giáo dục của chúng ta, có lẽ còn có chút gì đó để suy nghĩ, phải không nhỉ?
Rảo bước trên hành lang, tôi chợt thấy phía trước tôi có một sinh viên nữ, trông rất trẻ, chắc là năm thứ nhất hay thứ hai. Tôi không để ý lắm, chỉ biết là có một sinh viên đi cùng hướng với mình. Giờ này, sinh viên đi bộ ra ngoài ăn là thường.
Ngang qua nhà xe đạp, tôi thấy cô sinh viên rảo bước, rồi chợt dừng lại, nhìn vào nhà xe. Gần bên lối đi có một chiếc xe đạp đang ngã. Cô sinh viên bước đến, dựng chiếc xe đạp ấy lên, rồi đi tiếp.
Không thể nào đó là chiếc xe của cô ấy. Cái cách cô ấy phát hiện ra chiếc xe ngã là rất tình cờ. Tôi chợt thấy thấm thía biết bao một hành động đơn giản như vậy, nhưng lại cho thấy kết quả rõ ràng của một nền giáo dục tốt. Rõ ràng là thế hệ trẻ Nhật Bản, dù gì, cũng đã được giáo dục để sống trong một cộng đồng mà ý thức đối với người khác - những thành viên trong cộng đồng là rất cao. Việc nâng một chiếc xe (của ai đó - bản thân cô sinh viên không biết), đối với cô có lẽ là một việc rất bình thường. Nhưng ở góc độ đối chiếu mà nói, sẽ có bao nhiêu sinh viên Việt Nam có thể làm được điều đó, nghĩa là thấy một chiếc xe của ai đó ngã và đơn giản chỉ là dựng lên? Bản thân tôi cũng thậm chí không có ý tưởng trong đầu là mình sẽ dựng một chiếc xe của ai đó ngã trong nhà xe.
Nghĩ xa hơn một chút, cử chỉ đó - như là kết quả của một nền giáo dục tốt - sẽ cần có sự kết hợp giữa gia đình, nhà trường và xã hội. Nếu hành động mang tính cộng đồng đó diễn ra và được chứng kiến thường ngày ở trong nhà cô sinh viên, ở trên đường nơi cô ấy đi qua, và ở trường học nơi cô ấy học, thì nó sẽ trở thành điều bình thường trong xã hội. Một xã hội với những điều bình thường như vậy, tuyệt vời biết bao.
Các nhà giáo dục của chúng ta, có lẽ còn có chút gì đó để suy nghĩ, phải không nhỉ?
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét